Chuyện về những đứa trẻ thông minh

by Đặng Lan Anh
Comments are off for this post.

Ngoảnh đi ngoảnh lại mà tôi cũng theo cái nghề gõ đầu trẻ này gần một năm trời. Mỗi ngày đi làm đều là một ngày vui, là những trải nghiệm mới.

1477536_616837091715505_1527630594_n

Tiếp xúc với vài trăm đứa trẻ, mỗi đứa có một cách thông minh và đáng yêu khác nhau làm tôi không thể không yêu thương chúng. Tôi có thói quen quan sát và nhìn nhận tính cách của những người xung quanh tôi, đặc biệt là lũ trẻ. Nhìn các con giỏi giang thi thoảng tôi thèm, thực sự thèm khát một đứa con để được nuôi nấng, được dạy học và được yêu thương ai đó hơn cả bản thân mình.

Tôi nhìn vào lũ trẻ, chắt lọc những điểm tuyệt vời của chúng và nhào nặn ra đứa con của tôi. Tôi muốn con tôi nhanh nhẹn như bạn này, tôi thích bé điềm tĩnh như bạn gái kia, lại thích con hay cười giống mẹ nó hồi còn trẻ. Tôi biết bộc trực như mẹ nó đôi khi sẽ không có lợi cho bản thân nhưng tôi vẫn mong con tôi giống tôi ở điểm này. Tôi muốn con tôi biết yêu ghét rõ ràng, sống đúng với lòng mình, không miệng lưỡi đầu môi, nịnh nọt và đè bẹp người khác để ngoi lên. Tôi muốn con tôi tự lập từ khi còn rất nhỏ bởi vòng tay tay tôi quá nhỏ không thể ôm trọn hết tuổi thơ con. Tôi muốn và muốn rất nhiều thứ cho đứa con tương lai xa rất xa của tôi.

Công việc cho tôi mơ mộng về những đứa con giỏi giang nhưng cũng cho tôi những trải nghiệm thưc tế tôi sẽ phải đối mặt sau này. Rằng để nuôi được một đứa con khôn lớn tôi sẽ phải trải qua rất nhiều khó khăn: lo lắng lúc trái gió trở giời con ốm con đau, bận rộn với những phương pháp dạy con hiện đại, chạy sô cùng con hết lớp học này đến lớp học khác…Tôi biết và hiểu rõ một người mẹ ngoài công việc hàng ngày, nhưng việc không tên trong nhà còn lắm thứ phải lo thế nào. Nhưng tôi tin bản năng làm mẹ, tình mẫu tử sẽ vượt lên trên tất cả. Mẹ sẽ trở thành siêu nhân, thành bà tiên lúc nào cũng bên con, lo lắng và chở che cho con đến tận cuối cuộc đời.

Sau những ngày thứ 7 bận rộn là những đêm cái họng tôi đau rát, tôi trở về nhà với cơ thể mệt nhoài. Nhưng lũ trẻ đã giúp tôi vượt qua tất cả, nghĩ đến những khoảnh khắc đáng yêu của chúng tôi lại nhoẻn miệng cười. Tôi tin sau này tôi sẽ là một người mẹ tuyệt vời như tất cả những người mẹ tôi đã từng gặp.

06:12

Sunday – 12.04.15

Tâm sự của cô Nguyễn Hạnh – giáo viên Tomokid cơ sở Kim Mã

 

Share this article