Làm sao để khích lệ và hỗ trợ con học tốt hơn?

by Đặng Lan Anh
in Blog
Comments are off for this post.

Share this article

Hôm nay, tôi muốn chia sẻ với bạn một số suy nghĩ và lời khuyên trong việc giúp trẻ vượt qua vấn đề phổ biến và thường khá khó khăn này.

69.1

Để hiểu về sự chán nản của trẻ khi học tập, chúng ta cần trở lại với những nguyên tắc đầu tiên: Trẻ nhỏ, khi chúng không tức giận hay chán nản, thì đều muốn làm tốt nhiệm vụ của mình. Chúng muốn giành được sự tuyên dương, hưởng ứng của cha mẹ, và trẻ muốn chúng ta tự hào về chúng. Trẻ có thể nói chúng không quan tâm điều này, tuy nhiên thực sự là có.

Trẻ không lười biếng. Chúng có thể bị chán nản, lo lắng hay tức giận, chúng có thể trở nên bướng bỉnh, tự trách bản thân hay bi quan, và chúng có thể mất tự tin vào khả năng của mình. Nhưng không phải là lười biếng. Nhận thức sai lầm cho rằng trẻ nhỏ lười biếng chính là một trong những điều hiểu lầm thường gặp nhất.

Khi trẻ chán nản, sự chán nản đó không chỉ thể hiện qua sự thiếu cố gắng và thiếu sáng tạo, mà còn trong trí tưởng tượng – trẻ tưởng rằng mình không thể. Trong thâm tâm, trẻ đã bỏ cuộc rồi.

Thưởng hay phạt chỉ có tác dụng ngắn hạn đối với sự nỗ lực của trẻ. Chúng ta đều cố gắng, trong một phạm vi nào đó, là để được khen thưởng và tránh sự trừng phạt. Nhưng những phần thưởng không thể giúp trẻ say mê thực sự, hay có được mục tiêu lâu dài. Trẻ sẽ không hiểu được ý nghĩa điều mình đang làm.

Làm sao chúng ta có thể khích lệ trẻ học tập?

69.2

1. Động lực đến từ sự hứng thú

Khi trẻ hứng thú, trẻ sẽ tò mò và khao khát được biết. Để khích lệ trẻ, đầu tiên chúng ta cần tạo sự hứng thú và biến sự hứng thú đó thành mục tiêu và kế hoạch cho trẻ.

Khi tôi hỏi trẻ nhỏ và trẻ vị thành niên về các sở thích của chúng, chúng hầu như luôn luôn vui vẻ nói chuyện. Thường là chúng thích các bộ phim, đồ công nghệ hay thời trang, thể thao, âm nhạc,..

Miễn là chúng ta tôn trọng trẻ, thì trẻ luôn thoải mái lắng nghe ý kiến của chúng ta, chúng cũng muốn biết chúng ta nghĩ gì. Nếu chúng ta phê phán hay thiếu tôn trọng, thì kết quả sẽ không được như mong đợi.

2. Tìm nguyên nhân khiến trẻ thất vọng và chán nản

69.3

Khi trẻ chán nản, chúng thường nói “ghét” trường học hay “ghét” bài tập về nhà. Chúng ta thường hiếm khi có thể khiến chúng nói ra dù có cố gắng thế nào.

Sự rối loạn tập trung hay tiếp thu là vấn đề thường gặp nhất dẫn đến sự chán nản của trẻ. Với những trẻ này, việc làm bài tập về nhà trở thành “cơn ác mộng” – chúng sẽ tìm cách trốn tránh.
Nếu bạn nói với trẻ về tầm quan trọng của việc phải cố gắng và học tập chăm chỉ thì sẽ không có tác dụng, vì trẻ đã được nghe điều này rất nhiều lần. Nói như vậy chỉ khiến trẻ cảm thấy tức giận hoặc hiểu lầm ý tốt của bạn.

3. Động viên, đừng phê phán

Chúng ta nên công nhận mọi tiến triển của trẻ dù là nhỏ nhất và thể hiện niềm tin về thành công mà trẻ sẽ đạt tới. Đây là bản chất của sự khích lệ: Chúng ta quan tâm mọi sự thay đổi tích cực, chứ không phải là các lỗi trẻ mắc phải.

Một ví dụ điển hình tôi muốn kể là Dorothy Delay – cô giáo dạy đàn violin của Itzak Perlman. Một học sinh của Delay nhớ lại khoảng thời gian cậu ta luyện tập đàn với cô. Delay lắng nghe vô cùng kiên nhẫn cho tới khi cậu chơi một nốt thật chuẩn. Sau đó cô nói: “Bây giờ em chơi tuyệt lắm!”. Cô còn giải thích rằng mỗi nốt nhạc cần có khởi đầu, khoảng giữa và kết thúc, dẫn nối sang nốt nhạc tiếp theo như thế nào. Và cậu học sinh đã nghĩ: “Wow! Nếu mình có thể chơi được ở đây, mình có thể chơi ở bất cứ đâu.”

4. Tập trung vào năng lực của trẻ

69.4

Ở trường, chúng ta dạy trẻ rằng học giỏi là vô cùng quan trọng. Trong cuộc sống, sự thành công của chúng ta phụ thuộc nhiều hơn vào việc chúng ta giỏi một việc như thế nào.

Tôi biết George Gershwin, khi còn nhỏ là một cậu bé “kém cỏi”, ham chơi và hiếu động cho tới khi cậu biết tới âm nhạc. Và Babe Ruth cũng vậy cho tới khi cậu học chơi bóng rổ.

Mọi đứa trẻ đều có những khả năng cũng như cá tính riêng có thể giúp chúng thành công rực rỡ trong tương lai, quan trọng là những tiềm năng đó cần được nhận ra và ủng hộ.

5. Cho chúng thời gian

Cuối cùng, đừng bao giờ bỏ cuộc. Trẻ cần có thời gian để vượt qua sự nghi ngờ bản thân và những thái độ tiêu cực.

Càng ngày trẻ càng có nhiều nhận thức về sự thất vọng và cảm giác chán nản, bế tắc. Những cảm giác này càng lớn thì trẻ càng cần nhiều thời gian để vượt qua chúng.

Nguồn: Tham khảo trên Internet

Bài viết hữu ích