Tomokid và những điều không phải ai cũng biết

by Đặng Lan Anh
Comments are off for this post.

“Đối với tôi mà nói, mỗi phút giây được nhìn thấy các con – những thiên tài nhí tuyệt vời đều là những phút giây vô cùng hạnh phúc!”, cô Hoàng Thị Thêu – giáo viên Tomokid cơ sở Kim Mã chia sẻ trong sự xúc động khôn tả.
IMG_4512
Mỗi đứa trẻ đều là một thiên tài

Yêu trẻ, nhiệt huyết, dễ thương và đặc biệt hay cười chính là những gì mà nhiều người biết về các cô giáo ở trung tâm tiếng Anh Tomokid. Thế nhưng, đó vẫn chưa đủ để hiểu hết về những giáo viên đáng yêu này bởi vẫn còn rất nhiều phụ huynh đang thắc mắc: Không hiểu các cô có “phép thuật” gì mà lại có thể khiến những đứa trẻ “mê mệt” đến vậy?

“Tình yêu trẻ chiếm tới 80% trong việc giảng dạy, nếu bạn yêu con một cách thật tâm thì bằng cách này hay cách khác, chắc chắn con sẽ đáp trả lại tình cảm đó của bạn” – cô Thêu – giáo viên Tomokid cơ sở Kim Mã giải thích. Với cô, các con đều là những thiên tài mang vẻ đẹp riêng, con thì có năng khiếu hội họa, con thì yêu âm nhạc, có bé lại thích những bộ môn thể dục mang tính vận động… nhiệm vụ của các cô không chỉ là truyền tải những kiến thức về Anh ngữ mà còn phải là người bạn “lắng nghe” những cảm xúc, mong muốn của các con để từ đó giúp các con phát huy năng lực của mình. “Khi các con được cô cho chơi trò “Become a teacher”, các con oai lắm, oách lắm, bắt các bạn phải ngồi ngoan rồi mới cho chơi” – cô Thêu kể lại. Và đó chính là thời khắc mà các con được mặc sức thể hiện cá tính và khơi dậy khả năng tiềm tàng vốn có trong chính bản thân mình.
IMG_6494Nhìn các con lớn khôn từng ngày trong mái nhà Tomokid, không chỉ các cô mà ngay chính bậc phụ huynh cũng cảm thấy niềm tự hào, hạnh phúc luôn len lỏi vào trong những khoảnh khắc đời thường của cuộc sống. Được nghe con bi bô những câu tiếng Anh mỗi ngày, được bé kể chuyện về lớp học vui vẻ, về những icon mặt cười được thưởng mỗi khi làm điều đúng đắn hay đơn giản là thấy bé ngày càng tự tin trong giao tiếp, năng nổ trong mỗi hoạt động… đó hẳn là món quà lớn mà mọi cha mẹ đều khát khao sở hữu.

Những kỷ niệm chẳng thể nào quên

Đó là những giờ đứng trên lớp học, có những em bé quấy khóc chẳng chịu nghe lời, thậm chí, có bé còn nhất quyết không đặt chân vào lớp và một mực đòi mẹ cho về, thế nhưng, bằng nghiệp vụ chuyên môn và tình yêu của mình, các cô đã khiến con thay đổi thái độ theo hướng tích cực một cách nhanh chóng. Và đằng sau những câu chuyện như thế là một “mớ” kỷ niệm chẳng thể nào quên.

“Thật khó để có thể nhận định được đâu là kỷ niệm đáng nhớ nhất bởi có quá nhiều khoảnh khắc ngây thơ và hồn nhiên của các con khiến tôi phải bật cười”, cô Bích Hạnh – Giáo viên Tomokid Kim Mã chia sẻ. Và rồi cô đã kể lại một kỷ niệm của mình trong sự bồi hồi xen lẫn niềm tự hào khó tả: “Chúc An là một cô bé 7 tuổi đang theo học ở lớp Super, có lần mẹ cô bé ấy đến lớp, vừa nhìn thấy cô giáo là vội reo lên: Cô ơi, hôm qua bạn tôi đến nhà chơi và có rủ Chúc An sang trung tâm mà con họ đang học để học cùng. Cô biết con bé đã nói gì không? Nó bảo “Đến Tomokid con được chơi rất nhiều, buổi học nào con cũng thấy vui!” và nhất quyết không đồng ý với yêu cầu kia. Bạn tôi hỏi lại “Có phải do con được chơi và không phải học nên thích Tomokid không?”. Lúc ấy Chúc An đã đáp lại với vẻ chín chắn và cực kỳ thông minh luôn: “Không phải đâu bác ạ, thông qua các trò chơi đó con chắc chắn sẽ nhớ bài rất rất lâu bác ạ!”. Nhìn thấy ánh mắt rạng rỡ ấy của phụ huynh, mình cảm thấy hạnh phúc và yêu nghề hơn bao giờ hết”.
IMG_4522
Còn với cô Phượng – giảng viên Tomokid cơ sở Kim Mã thì những kỷ niệm về học trò luôn khiến cô cảm thấy “choáng váng”. “Mình đã từng được con vẽ tranh tặng đấy”, Cô Phượng kể lại – “Hôm đó mình đang chuẩn bị cho giờ dạy thì có một bé cầm bức tranh có hình cô giáo bên bông hoa chạy vào và bảo “Cô ơi, con vẽ tranh tặng cô này!”. Và đấy chính là lần đầu tiên mình nhận được món quà đáng yêu như vậy, mình vui đến nỗi lôi điện thoại ra chụp ảnh lại ngay để lúc nào cũng có thể nhìn thấy nó. Tối hôm đó về mình đã dán nó lên đầu giường. Thật hạnh phúc!”.

Riêng cô Thêu, kỷ niệm về các con luôn khiến cô rưng rưng xúc động mỗi khi nghĩ đến. Đó là Huy Anh nhút nhát không dám đặt chân vào lớp trong ngày đầu tiên đi học, là Gia Khánh với những câu hỏi ngây thơ khiến cô phải bật cười… tất cả các con đều là những nốt nhạc vui tươi nhất trong bản nhạc mang tên “cuộc đời nghề giáo” của cô.

Những giờ học cứ thế trôi đi, lớp lớp học trò cũng lớn khôn theo năm tháng, chỉ có những giáo viên là vẫn vậy, vẫn căng tràn nhiệt huyết và cố gắng cống hiến sức mình cho những thế hệ mầm non. Với sự nỗ lực không ngừng nghỉ của mình, các giáo viên chắc chắn đã, đang và sẽ luôn biến Tomokid trở thành nơi tạo dựng nền móng tốt nhất, vững chắc nhất cho những “thiên thần” mang hình hài đứa trẻ.

Minh Hiền

Share this article